Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu…
Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều
hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.
Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh
họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm
vui họ sẽ lại quên bạn.
Còn bạn, khi bạn buồn ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây?
Bạn ạ! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công
nào đối với bạn ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là
đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng
lòng mình để nhận nó hay không!
Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau. Cho đi, nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.
Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự bình yên
trong tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan
tính ở đây.
Bạn càng tính toán thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén, bạn cho đi
mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận
niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.
Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả. Đôi khi là sự
vay trả hữu hình và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.
Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, căm thù nhau…
âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!
Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến
cái duyên ấy thành tình yêu thương thì là do chúng ta quyết định, nhờ
vào cái cho đi của mỗi người.
Nhưng bạn nên nhớ, trong tình yêu không có sự trông mong được nhận
lại, bởi tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của
trái tim, không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ.
Có hay chăng một là bạn nhận được hạnh phúc. Không thì bạn nhận được sự chán chường, đau khổ!
Tất cả đều trong một vòng tròn luẩn quẩn.
Nhưng dù biết đôi khi cuộc sống không được như ý muốn của ta, bạn hãy
cứ cho đi. Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình. Bạn
đã hòa vào dòng chảy của cuộc sống, của đời người.
Đời người như dòng sông, như cuộc sống hoà tan với thời gian, luôn
trôi đi nhưng không ngừng đổi mới, mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn
thế.
Tất cả dòng sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những
dòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là chính
là cuộc sống.
Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng chính là nơi khởi đầu cho những mầm sống mới …
ST
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014
MÌNH ĐÃ XA RỒI PHẢI KHÔNG ANH?
Mình đã xa rồi phải không Anh
Đâu còn hơi ấm giữa đêm canh
Đâu còn chia sẻ đời vui sống
Giận hờn, yêu mến cũng xa nhanh.
Ta đã xa rôi xa cách nhau
Chiều nhìn nắng tắt phía hàng cau
Nhìn con nước đổ màu thương nhớ
Ngày tháng buồn ơi hãy qua mau
Người đã xa rồi, đang ở đâu
Để cho hoa héo, nhụy rơi mau
Để chim vắng tiếng bên song cửa
Để mai trụi lá xác xơ màu.
Ta đã xa rồi xa thật sao
Người đi lòng có thấy nao nao?
Nơi đây da diết con Tim nhớ
Mong ngày hội ngộ đến lao xao.
Phù Sa 28.9.2014
Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014
Chiều SàiGòn
Nghịch chút nè!
Chiều SàiGòn sao lòng anh trống rỗng
Khi đi tìm gót nhỏ dưới hàng sao ?
Chiều SàiGòn anh không đợi mưa mau
Sao lại ướt tóc bồng bay trong gió ?
Chỉ một khắc thôi trong lần sơ ngộ
Sao một đời ta đau đáu vì nhau ?
Chiều Sài Gòn anh chẳng biết đi đâu
Lang thang để chở sầu về trong mộng
Ngày tháng hẹn…cơ hồ qua mất bóng
Em không về, ai sưởi ấm tình đâu ?
Trích dẫn từ thơ Trần Dzạ Lữ
DM 06:24 19/06/2014
Chiều SàiGòn sao lòng anh trống rỗng
Khi đi tìm gót nhỏ dưới hàng sao ?
Chiều SàiGòn anh không đợi mưa mau
Sao lại ướt tóc bồng bay trong gió ?
Chỉ một khắc thôi trong lần sơ ngộ
Sao một đời ta đau đáu vì nhau ?
Chiều Sài Gòn anh chẳng biết đi đâu
Lang thang để chở sầu về trong mộng
Ngày tháng hẹn…cơ hồ qua mất bóng
Em không về, ai sưởi ấm tình đâu ?
Trích dẫn từ thơ Trần Dzạ Lữ
DM 06:24 19/06/2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

