Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012

Một sáng đâù thu.


Sớm tinh mơ gió về khe khẽ gọi
Giọt sương đêm  đọng ướt cánh hoa mềm
Người con gái ngỡ ngàng xoe tròn mắt
Những cung đường tím biếc sáng lung linh.!

Quá đỗi thân thương chút âm thầm lặng lẽ
Đã lau dùm bóng tối của hôm qua
Và xua cả giọt buồn còn vương vãi
Gửi chút tình  trong từng nụ tím xinh.

Những nụ tím như còn run râỹ ướt
Chợt sáng bừng một góc sân nhà em
Ôi đẹp quá cung đường hoa tím biếc
Anh đan thành từ hoa tím em yêu.

                      DM.15/8/2012


Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Góc lặng cho nó.

          Mâý hôm nay nó cảm thâý khó chịu làm sao âý!  Buồn vui lẫn lộn.Muốn giận một ai đó nhưng nó không tìm ra được một lý do nào cả.
          Nó buồn quá và thèm được khóc ....nhưng hình như nó đã vô cảm mất rồi.
          Mọi ngày thâý một Bà cụ hay một đưá bé con cầm sấp vé số đến mời là nó mũi lòng mua hộ mâý tờ.Vâỵ mà hôm nay nó dững dưng nhìn bà cụ mệt mỏi lê bước chân đi mà không hề cảm thâý áy náy. Lạ nhỉ ....nó đã thành người khác mất rồi?
         Tự dưng nó cảm thâý ghét ngay chính bản thân nó .Nó thầm nghĩ giá mà ............nhưng mà không được...........thôi thì thôi vâỵ. Nó không thèm nghĩ nưã ....
         Mệt mỏi ...chán chường.......nó sẽ bỏ hết tất cả..........
        Dù sao nó cũng cảm ơn tất cả thời gian qua.......cảm ơn mọi người đã đôi lúc làm nó nhoẻn cười........Đôi lúc nó rất vui như được trở về kí ức......
         Bây giờ nó mu
n quên và muốn cất dâú lại cái góc nhỏ cho riêng mình  và nó sẽ không trở lại nơi này để trở về thực tại.Chào nhé ! Một chút gì để nhớ để một chút gì thuơng trong lòng của nó bây giờ và mãi mãi.
0_01.
 

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Hai nưả đơn côi


Phải có thật xuân sang......
Hay chỉ gió thu dừng khe cửa ?
Thôi ta đành chia trái tim hai nửa
Nửa cho ta nửa gửi gió thu về.
Bên góc vắng hững hờ trăng soi bóng
Thoáng ngỡ ngàng hai nửa sao đơn côi.
Thoáng hững hờ giết chết hồn tôi
Đành hai nửa để trọn đời mãi mãi...
Bởi nên thế tận góc trời xa tít âý
Có nưả chờ ..một nưả cứ xa xăm.
Nửa xa xăm mới có đợi chờ
Cả thương nhớ và những điêu chưa nói hết...
Gió thu hởi hãy thì thầm cho em biết
Rằng nơi này có một nưả chờ trông.
Gió cũng vậy một nửa hồn tha thiết
Đêm dần trôi lòng vẫn đợi vẫn mong.
Đêm dần trôi một nửa ở bên song
Buồn trông ngóng gió thu đưa tin tới.
Sao đi mãi ở đâu gió thu hỡi
Nủa mỏi mòn chết lặng cả con tim.
Gió sẽ về ươm lại niềm tin
Xây hạnh phúc sau những ngày lang bạt
Thời lang bạt gió nhận ra điều đơn giản nhất
Hạnh phúc quanh ta đâu cần phải kiếm tìm
Hạnh phúc quanh ta đâu cần phải kiếm tìm
Điều thật giản đơn
Thế mà ....
Bây giờ anh mới biết
Ngoảnh lại nhìn ...hai nửa quá xa xôi.
DM 7/2012


Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Ai lấy giùm em một trái tim mù lòa


Nhớ lắm, nỗi nhớ cứ cồn cào xâu xé từng phút từng giây. Dẫu biết rằng đường đời ta không chung lối. Em vẫn muốn một lần và một lần nữa nguyện bước về phía anh. Vẫn muốn ru những môi hôn, ru những khát khao, và những cơn sóng ngầm đang chầu chực đánh vỡ con người yếu đuối. Em đang chờ anh, chờ người đàn ông mang hình hài và cuộc sống không phải dành tặng cho em.
Chiều nay em buồn nhiều lắm, hình như mùa Đông vừa về ngang đây làm xe lạnh cõi lòng. Em lại thấy mình xấu xa, trí óc lại cứ dạy bảo con tim. Nhưng trái tim vốn lì lợm khó bảo này cứ thích làm em đau, những nỗi đau như dằn xé từng hồi. Em không khóc mà sao những giọt lòng cứ chực trào trên khóe mắt.
Đưa đôi bàn tay về phía xa xa, chỉ là khoảng không mênh mông cô quạnh. Em chạy theo gió tìm về bến mơ một thời yêu, có cái nắm tay thật chặt, có nụ cười trong veo và đôi mắt màu xanh. Em chạy theo mưa kiếm tìm những giọt yêu vô tình đánh rơi về miền xa cách.
Hàng tre già nơi góc phố cũng mòn mỏi mà thay bao nhiêu màu áo. Còn em sao cứ luyến tiếc màu áo rêu phong, cổ kính. Sao không chịu thay mới những thứ đã cũ kỹ nhuốm màu bạc thếch mà cứ ôm khư khư như báu vật sợ bị đánh rơi. Em nhăn nhúm đứng chống chọi từng ngày với sự già nua, em níu kéo những thứ xa xôi mong tìm về những dấu yêu còn chưa vơi trong từng vách nhớ.
Có lẽ khi sự ảo mộng nhấn chìm cõi trần đầy dựa dẫm những yêu thương. Em cứ ôm sự huyễn hoặc từng ngày trong vùng cổ tích.
Rơi mất rồi vòng tay đê mê, ôm em trong nồng nàn hơi thở. Lạc mất rồi, dấu yêu ngày nào mang trái tim rời xa hơi ấm của buổi ban trưa. Chỉ còn một mùa Đông mang đóng băng trái tim vốn cô đơn lạc loài cầu xin thương xót. Em co ro trong sự lạnh lẽo tột cùng, khao khát một vòng tay ủ ấm những cô đơn cứ lạc loài bên sự già nua và xấu xí.
Đêm ơi, sao không soi rọi chút ánh sáng để đánh đuổi mảng tối tồi tàn mà cứ để sự âm u chai lì thừa cơ xâm chiếm. Ngày ơi, sao không để nắng hong khô ngàn năm những giọt buồn mà cứ đem cơn mưa về bất chợt.
Em nhốt mình trong bốn bức tường hối tiếc. Chẳng có bao nhiêu chỉ là một nỗi nhớ em muốn cho đi.
Ai lấy giùm em những xâu xé dằn vặt từng ngày cứ kiếm tìm môi yêu trong ngần xa cách. Và các thứ hỗn tạp như ánh trăng vàng vọt, như ánh chiều tà níu kéo chút tia nắng trong vô vọng.
Ai lấy giùm em một trái tim đang rả rích, những giọt say cứ đong đầy chếnh choáng ngập tràn. Một cơ thể héo tàn cựa quậy trong cơn bấn loạn. Những xấu xa, những rung cảm không nên có cứ nhấn chìm con người của sự khuôn phép. Các thứ già nua cứ ngời ngời định cư đem dùi vập tuổi đời cứ mơ mộng về tàn dư của miền đất chết.
Ai lấy giùm em không? Em xin tặng. Một trái tim mù lòa chỉ biết nhớ đến tiều tụy héo hon.